Thứ Ba, 18 tháng 12, 2012
Bi đát
Hôm nay Nó đọc blog của 1 người bạn,người bạn đó hiện giờ chắc cũng giống như Nó trước đây.Cách đây 3 năm Nó ko những bị khủng hoảng vể tinh thần mà còn bị khủng hoảng vể kinh tế.Khi chồng "cũ" của Nó muốn mở cửa hàng Nó đã lấy trước lương 1 năm để cho chồng"cũ" có chút vốn đầu tư vào cửa hàng,đã thế đúng lúc đó mấy người bạn Nó vay tiền muốn lấy lại,Nó quay như chong chóng đi làm 2 chỗ liền nhưng 1 chỗ thì đã lấy trước lương rồi còn 1 chỗ thì chi tiêu còn ko đủ lại còn phải trả nợ,chỗ làm còn lại Nó cũng phải nói khéo với Sếp Nó cho Nó lấy lương trước mấy tháng để Nó có tiền trả nợ cho bạn.Nó đi làm 2 chỗ để trả công ko còn được nhận lương hàng tháng nữa(vì đã lĩnh trước rồi,cũng may Nó làm cho 2 người Sếp này tốt và tin tưởng Nó nên mới cho Nó lấy lương trước),Nó rơi vào bế tắc đã có lúc trong túi Nó ko có nổi 1000 nghìn đồng,thậm chí đi chợ những hàng nào Nó mua quen thường xuyên Nó đều xin nợ để cuối tháng trả.Hoàn cảnh của Nó bi đát vậy nhưng khi Nó có nói cho chồng"cũ" của Nó biết thì anh ta đã nổi cáu với Nó,đến cuối tháng anh ta mang về tháng thì 3tr,tháng thì 2,5 tr,với số tiền đó, Nó lại mang trả nợ ở chợ,Nó trả được vài hôm Nó lại xin khất nợ người ta cho đến khi Nó có tiền để trả.
Điều làm Nó đau đớn nhất là trong khi Nó tìm đủ mọi cách để xoay sở cân đo đong đếm để làm sao số tiền anh ta mang về đủ chi tiêu trong 1 tháng,trong khi đó anh ta đã bớt lại tiền để ăn chơi chác táng ở bên ngoài,anh ta hưởng thụ cho bản thân anh ta.Khi Nó có nói thì anh ta nói lại rằng"tiền anh ta làm ra,anh ta có quyền hưởng thụ".Nó đã chết lặng trước câu nói đó:Nước mắt rơi mà miệng cười cay đắng.
Ông ngoại Nó đã nói 1 câu mà Nó ko bao giờ quên"Cháu ơi,ko phải con người thay đổi mà chính đồng tiền làm cho con người thay đổi,đồng tiền BẠC lắm cháu à".
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét