Tối
nay đã có hẹn với chị bạn đi cafe nhưng gần đến lúc đi chị ấy lại nói
sợ mưa nên hẹn hôm khác.Ko có con trai ở nhà buồn quá ko biết làm gì Nó
bèn lấy những kỉ vật từ thời con đi học ra xem,Nó thấy 1 tệp thư Nó gói
rất cẩn thận,Nó dở ra xem toàn thư của 1 người bạn đã rời xa Nó mãi mãi
ko bao giờ còn có thể gặp lại anh được nữa,mọi kí ức về anh lần lượt
hiện ra trươc mắt Nó,cách đây 17 năm Nó và anh quen nhau,lúc đó anh đang
là quân nhân,còn Nó chỉ là 1 cô bé đang học cấp 3.Lần đầu tiên Nó nhận
được thư anh, Nó đã đọc lá thư đó ko biết bao nhiêu lần Nó vẫn còn
nhớ cái cảm giác vừa đọc thư vừa cười 1 cách thoải mái đến như vậy vì
ngôn từ anh viết trong thư hài ước vô cùng,trong thư anh gọi Nó là "Cô
Bé",Nó đã nói với anh rằng "Nó ko thích anh gọi Nó là:Cô Bé" nhưng anh
nói"anh thích gọi em là Cô Bé vì trong mắt anh em mãi là Cô Bé của lòng
anh",cứ đều đặt mỗi tuần anh gửi cho Nó 1 lá thư cho đến khi anh chuyển
về học ở Học viện ko quân ở đường Trường Chinh thì Nó và anh có thể gặp
nhau nên ko cần phải viết thư nữa.Quán nước trước cổng đơn vị anh là
nơi chúng tôi gặp nhau,có hôm anh hẹn Nó 7h tối nhưng mãi đến 9h anh mới
ra được,biết tôi đợi ở ngoài nhưng anh ko có cách nào báo cho tôi được
vì có lệnh Cấm trại đột xuất,khi ra được ngoài rồi anh nói"để ra được
ngoài anh phải leo tường ở đằng sau đó Cô bé thấy làm bạn với lính khổ
ko?".Nó bảo"thế thì khổ thật đấy điệu này em phải suy nghĩ lại à nha".
Thời gian cứ lăng lẽ
trôi anh thì cứ âm thầm ở bên Nó,động viên Nó,pha trò cười để Nó quên đi
mọi khó nhọc trong C.S,Nó chuyển ko biết bao nhiêu lần nhà trọ thì bấy
nhiêu lần anh giúp Nó thu dọn,chuyển đồ tới nơi ở mới, anh còn trêu
Nó"anh may nắm thật luôn là vị khách đầu tiên được em mời".
Năm cuối lớp 12 Nó
phải đi học ôn thi buổi tối nên ko có nhiều t.g dành cho anh,sáng đi
học,chiều đi làm,tối đi học ôn để thi đại học ở tận dưới trường đại học
Tổng hợp,kết thúc 1 ngày của Nó bao giờ cũng phải 10h tối Nó mới có mặt ở
nhà.Đã có lần anh nói với nó"muốn gặp em còn khó hơn gặp Tổng thống".
Có 1 lần Nó đi chơi
với nhóm bạn của Nó từ thủa hàn vi,khi còn ở trong tổ bán báo,anh hỏi
Nó đi đâu?Nó đã vô tư kể cho anh nghe,anh đã nói với Nó"Anh trân trọng
em và chấp nhận em nhưng anh ko thích em chơi với mấy người đó".Nó sững
sờ trước câu nói của anh và Nó đã suy nghĩ rất nhiều về câu nói đó.Nó
hiểu ra 1 điều nếu Nó chọn anh Nó sẽ phải cắt đứt mối quan hệ với các
bạn của Nó,các bạn Nó có ai là người xấu đâu các bạn ấy đều có công việc
tốt ở các khách sạn lớn ở HN,hay anh ko thích vì xuất thân họ là
những đứa trẻ lang thang,Nó cũng xuất thân là đứa trẻ lang thang ,anh
biết rõ về Nó từ những ngày đầu mình quen nhau cơ mà,tại sao anh chấp
nhận Nó anh lại ko chấp nhận các bạn của Nó...?
Một hôm Nó nói với
anh"anh nhận em làm em gái nhé vì nhà anh chỉ toàn anh em trai ko có em
gái,em muốn anh làm anh trai em để em gái được vòi vĩnh nè".Anh ko nói
gì mà chỉ lặng lẽ gật đầu vì Nó biết anh hiểu Nó hơn ai hết,anh hiểu vì
sao Nó làm như vậy....!
Một hôm
anh đợi ở nhà Nó rất muộn,nhưng anh ko đi một mình mà có thêm 1 người
bạn cùng khóa với anh đi cùng,Nó vừa về đến nhà đã thấy chị bạn ở cùng
phòng nói"Nghị đã đợi em từ tối".10h đêm Nó và anh cứ bước đi
trên đoạn đê Thanh lương (nơi Nó thuê nhà trọ),cả 2 cứ lặng lẽ bước ko
nói với nhau 1 lời cứ đi hết đường lại quay lại,cuối cùng Nó là người mở
lời"Có chuyện gì mà trông anh buồn thế,em gái có bao giờ thấy anh trai
như vậy đâu...?anh ko trả lời mà hỏi ngược lại Nó."em có đợi anh ko?em
có nhận lời yêu anh ko? anh sắp phải vào trong Nha trang thực tập bay 2
năm".Câu hỏi của anh làm Nó bất ngờ quá,con tim Nó mách bảo Nó yêu anh
nhưng lý trí lại mách bảo, anh và Nó là 2 thế giới khác xa nhau quá,suy
nghĩ và cách sống cũng khác nhau thì làm sao có được HP hả anh?anh
nói:"Em biết vì sao anh yêu em ko?vì em như 1 đóa hoa sen sống gần bùn
mà chẳng hôi tanh mùi bùn,em là 1 người con gái bản lĩnh và rất mạnh
mẽ,con gái 1 thân 1 mình có bao cám dỗ lôi kéo,nhưng em vẫn đứng vững
bằng chính nghị lực của mình,chính những điều đó đã làm anh yêu em,trân
trọng và khâm phục em".Tôi đã nói với anh"em rất cam ơn anh đã yêu
em,đã trân trọng em,nếu trong 2 năm mình xa nhau anh ko thay đổi đến khi
anh trở về em sẽ trả lời anh.
Từ ngày anh vào Nha
trang tôi ko nhận được tin tức của anh,phải đến hơn 1 năm sau tôi gặp
Loan(người yêu của a Vinh bạn thân của Nghị) L nói"nghe V kể N có bạn
gái ở trong đó rồi" .Tôi hiểu vì sao...?
Thời gian cứ thế trôi
cả Nó và anh đều đã có gđ riêng,nhờ có L mà Nó vẫn biết về cuộc sống của
anh và anh đã về làm ở sân bay Sao vàng trong Thanh Hóa.
Có 1 lần L tổ chức ăn
uống Nó đã gặp anh ở đó sau 5 năm,Nó hơi bất ngờ,anh nói"nhìn em vẫn ko
thay đổi mấy",Nó trả lời"anh cũng vậy".Từ đó thỉnh thoảng anh lại nt hỏi
thăm Nó" và cũng có vài lần anh nt nói "anh đang ở gần chỗ Nó làm,Nó có
thể xuống gặp anh 1 chút được ko?" Nó đã ko xuống vì Nó nghĩ cho Vợ của
anh và cũng nghĩ cho cả chồng Nó nữa,có thể Vợ anh ko biết chuyện giữa
Nó và anh nhưng chồng Nó thì biết rất rõ chính vì vậy cho dù giữa anh và
Nó ko có gì nhưng cũng sẽ bị hiểu lầm nên Nó quyết định ko bao giờ gặp
riêng anh.
Thế rồi 1 hôm mới 7h30
sáng ngày 9/6/2008.Nó nhận được đt của L báo" D ơi,anh Nghị hy sinh
rồi",tai Nó ù đi Nó bần thần và ko tin đó là sự thật Nó ko thể tả được
cái cảm giác lúc đó, miệng Nó thầm gọi"anh ơi",Nó thấy sốc thực sự,đầu
óc Nó như quay cuồng,Nó đã khóc và Nó thấy ân hận vô cùng vì Nó đã ko
chịu gặp anh khi anh muốn gặp Nó.
Anh đã ra đi mãi mãi
nhưng những kỉ vật của anh vẫn còn đây,tất cả những thứ đó em sẽ giữ cho
riêng em,1 kỉ niệm đẹp về anh, sau này khi con trai em lớn em cũng sẽ
nói về anh cho Nó nghe để Nó hiểu được con người ko phải cứ yêu nhau thì
phải lấy nhau điều quan trọng là cả 2 người đều biết trân trọng những
điều tốt đẹp về nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét